Phải công nhận đọc văn Friedrick Backman cứ tình cảm thế nào ấy? Có thể là vài trang lại có câu hay hay để highlight, để quote, để gật gù là à sao thấy mình trong đó.
Tuy nhiên sau khi đọc Beartown sang quyển này thấy có mấy theme lặp đi lặp lại, cảm giác tội lỗi và không-đủ của những người làm cha mẹ, grief of loved ones. Tác giả cũng có viết về một cặp queer mà theo mình thấy khá là lành. Đọc vào không thấy chướng kiểu trai thẳng viết về lgbtq+ mà thấy họ chỉ là những con người yêu nhau.
Nửa đầu sách khá chán đối với mình. Dần dần về sau, các nhân vật kết nối với nhau hơn, tình tiết mở ra nhiều hơn, thì mới bắt đầu cảm được. Rồi đến cuối thì thấy kiểu it all makes sense á?? Một cái tài của tác giả là các sự kiện xâu chuỗi lồng ghép với nhau rất tài. Một sự kiện xảy ra ở chương 2 có thể là tiền đề cho chương 5. Nên khi nó chán òm ở chương 2 thì đến chương 5 phải àaaa thì ra là thế!!
Quyển sách mở đầu bằng một vụ cướp ngân hàng. Tên cướp đòi đúng $6500 ở một ngân hàng cashless. Tất nhiên, không thành công, nên đã bỏ chạy trốn vào một tòa nhà mở. Vụ cướp ngân hàng vô tình trở thành một vụ khống chế con tin, mà con tin là những người đang đi xem môi giới căn hộ. Từ đó, người đọc đi qua từng hoàn cảnh của những người xem căn hộ.
Đọc xong thấy khá bình yên. Các nhân vật đều tìm được hạnh phúc và lối ra cho bản thân mình.
Và mình thấy sách có thêm 1 topic cũng khá hay là tự tử. Ai sẽ cứu vãn ta? Ai sẽ là người đẩy ta sang một bên khi ta đang đứng trên thành cầu? Ai sẽ là người gửi cho ta phong bì “It wasn’t your fault”. Ai giúp ta mở nó và kéo ta khỏi việc nhảy xuống?