Ở địa vị của con, nếu có nỗi đau, hãy nuôi dưỡng nó, và nếu ngọn lửa bùng lên, đừng dập tắt nó, đừng tàn bạo với nó. Sự rút lui có thể là thứ kinh khủng khi nó khiến ta tỉnh thức vào đêm, và khi những kẻ khác quên ta đi nhanh hơn ý muốn của ta. Ta hi sinh bản thể quá nhiều để được chữa lành cho nhanh chóng, thế nên đến năm ba mươi tuổi ta đã cạn kiệt, chả còn gì để trao đi mỗi khi bắt đầu với một người mới. Nhưng chuyện không cảm nhận gì hết để tránh cảm nhận một điều cụ thể - thật là lãng phí!
Con sống cuộc đời con thế nào là chuyện của con. Nhưng hãy nhớ, trái tim và thân thể ta chỉ được nhận có một lần thôi. Hầu hết mọi người sống cứ như là có hai cuộc đời để sống vậy, một cuộc đời làm nháp, một cuộc đời hoàn chỉnh, rồi mọi phiên bản khác ở giữa. Nhưng chỉ có một mà thôi, trước khi con kịp nhận ra thì tim con đã mòn mỏi, còn thân thể con thì sẽ đến lúc chả ai thèm nhìn nữa chứ đừng nói là tới gần.
Thời gian làm cho ta thành ra đa cảm. Có lẽ đến lúc cuối ta khổ là do thời gian. Qua nhiều năm, tôi đã đẩy anh vào cái quá khứ miên viễn của mình, người tình thời quá khứ hoàn thành, để yên anh đấy, nhét đầy anh bằng ký ức và long não giống như một vật phẩm trang trí làm từ thú săn, và lấy đó tin là thật, giống như bóng ma hằng đêm. Thi thoảng tôi sẽ gỡ anh xuống phủi bụi, rồi đặt trả lại mặt lò sưởi. Anh không còn thuộc về cõi này, cuộc đời này. Hai thanh niên ấy không bao giờ có thể xóa bỏ, lãng quên, phủ nhận, hay sống lại cái hạh phúc ấy - nó cứ mắc kẹt lại trong tâm tưởng, cứ như hình ảnh bọn đom đóm bay trên cánh đồng mùa hè khi trời tối, cứ nhắc đi nhắc lại. Thay vào đó, hai người có thể đã thế này. Nhưng trở lại là sai. Bước tiếp cũng là sai. Nhìn hướng khác là sai. Cố chỉnh sửa tất cả những điều ấy, hóa ra cũng là sai nốt. Cuộc đời họ giống như tiếng vang bị chẹn, vùi chôn mãi mãi trong một căn hầm bít kín thờ thần Mithras.
Anh nhìn tôi. “Tôi vui vì cậu đã đến.” “Tôi cũng vui vì anh đã đến.”
“Một phần - chỉ một phần cuộc đời tôi - là cơn hôn mê, nhưng tôi thích gọi nó là cuộc đời song song. Nghe khá hơn. Vấn đề là hầu hết chúng ta có, hoặc nói đúng hơn là sống nhiều hơn hai cuộc đời song song.”
“Anh viết gì sau tấm bưu thiếp vậy?” … “Cor cordium, trái tim của những trái tim, tôi chưa từng nói điều gì chân thật hơn trong đời với bất kỳ ai.”
“Anh giống em,” anh nói. “Anh nhớ tất cả mọi thứ.” Tôi dừng lại một giây. Nếu anh nhớ tất cả mọi thứ, tôi muốn nói, và nếu anh thực sự giống em, thì trước khi anh rời đi vào ngày mai, hay khi anh vừa sắp sửa đóng cửa chiếc taxi, vừa nói xong lời từ biệt với mọi người khác và chẳng còn gì để nói nữa trên đời này, khi ấy, chỉ một lần này thôi, quay nhìn em, dù chỉ là vui đùa, hoặc là thoáng nghĩ lại, những điều này có ý nghĩa biết bao với em khi ta từng bên nhau, và như ngày xưa, hãy nhìn thẳng vào mặt em, để em ngắm anh, và gọi em bằng tên anh.